25 tháng 7 2015

Bình giảng khổ thơ đầu bài Đây thôn Vĩ Dạ

Đề 2: Bình giảng khổ thơ  (4 câu) đầu trong bài “Đây thôn Vĩ Dạ”
của Hàn Mặc Tử.
                                       “Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
                                       Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
                                       Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
                                       Lá trúc che ngang mặt chữ điền?

ĐÁP ÁN- HƯỚNG DẪN LÀM BÀI
I. Vài nét về cảm hứng bài thơ
Đây thôn Vĩ Dạ” là một bài thơ hay của Hàn Mặc Tử. Bài thơ được viết ra từ hai nguồn cảm hứng. Cảm hứng đẹp với một vùng quê ven bờ sông Hương, cây cối tươi tốt, làng xóm đông vui. Bích Khê có ý thơ ca ngợi Vĩ Dạ:
                                        “Vĩ Dạ thôn, Vĩ Dạ thôn!
                                    Biếc tre cầu trúc không buồn mà say
Hàn Mặc Tử trong những tác phẩm thi ca của mình, có một số bài thơ hay viết về làng quê như “Lời quê”, “Đây thôn Vĩ Dạ”, “Mùa xuân chín”.
Nguồn cảm hứng thứ hai là tình cảm với một cô gái quen biết ở xứ Huế, gợi lên ở tác giả thi hứng chứa chan cảm xúc mộng tưởng. Quách Tấn cho rằng đó là mối tình thơ mộng nhiều mơ uớc với Hoàng Cúc.
II. Bình giảng khổ thơ
1. Hai câu đầu
Mở đầu bài thơ là ý chào mời, trách móc, hay là câu hỏi với người thân quen:
                                       “Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
                                       Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Câu thơ thứ hai gợi lên vẻ đẹp khoẻ khoắn và giàu sức sống của làng quê trong buổi bình minh. Hàng cau vút thẳng trong ánh nắng ban mai, tạo vẻ đẹp tinh khôi, đậm đà bản sắc quê hương (chú ý hình ảnh “nắng mới lên” và điệp từ “nắng”).
2. Hai câu sau
Vĩ Dạ là vùng đất trù phú có những khu vườn cây cảnh, cây ăn quả được tắm nắng, gội mưa thường xuyên; được chăm sóc bởi những bàn tay bởi những con người cần cù, khéo léo nên cây cối tốt tươi, ánh lên như màu ngọc bích long lanh:
                                       “Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
                                        Lá trúc che ngang mặt chữ điền?
Câu thơ “Vườn ai mướt quá…” cất lên như một tiếng reo biểu lộ sự thích thú, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp quá đỗi bất ngờ của khung cảnh thôn Vĩ. Chữ “mướt” nói lên một cái gì mềm mại, óng ả, mượt mà. Lá cây mướt xanh biểu hiện sức sống non tơ và đặc biệt màu “xanh như ngọc” là một sự so sánh rất độc đáo và gợi cảm. Đó là màu xanh như có ánh sáng bên trong. Riêng màu xanh của thiên nhiên, cỏ cây có hàng chục, hàng trăm cách nói: Xanh lơ, xanh thẳm, xanh rì, xanh lục, xanh tươi, xanh đậm… Xanh như ngọc là màu xanh còn nói lên đối tuợng như đang có sức sống nõn nà, trong trẻo.

Câu thơ thứ tư đột ngột xuất hiện cành trúc, một gương mặt mang hồn của Vĩ Dạ. Câu thơ cách điệu hoá, có sự hài hoà giữa con người và cảnh vật. Cảnh vật thiên nhiên thì gợi cảm đến thế, còn con người thì cũng rất chân chất, phúc hậu, gắn bó với ruộng vườn,, bóng người thấp thoáng trong tre trúc vẫn là nét đẹp quen thuộc của làng quê Việt Nam.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét