24 tháng 7 2015

Phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân

Đề 2: Phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân
SÁCH HAY: ÔN THI MÔN VĂN ĐẠI HỌC XEM VÀ MUA TẠI ĐÂY!
Ngay khi mới cầm bút, Nguyễn Tuân  đã có ý thức rõ rệt muốn thể hiện một cá tính khác thường, một phong cách độc đáo. Phong cách này có thể gói gọn trong một chữ “ngông” (Đây là một thái độ phản ứng tiêu cực nhưng kiêu ngạo đối với môi trường xã hội tầm thường, phàm tục, tù túng của một trí thức tài hoa, trọng nhân cách, giàu sức sống nhưng bế tắc. “Ngông ” thể hiện ở chỗ cố tình hành động, nói năng, viết lách một cách khác người, thậm chí là ngược đời. Nhưng ngược đời mà đầy tài hoa. Kẻ ngông muốn đứng trên đỉnh cao của sự tài hoa và uyên bác để trêu ghẹo thiên hạ và để tỏ thái độ khinh đời. Cho nên kẻ chơi ngông xưa nay đều là những bậc tài hoa, uyên bác và có nhân cách như Nguyễn Công Trứ, Tú Xương, Tản Đà…). Cái “ngông” của Nguyễn Tuân  vừa có truyền thống “cổ điển” của những bậc tài hoa từ ngày trước, vừa có sự kết hợp với chủ nghĩa cá nhân được tiếp nhận từ văn hoá phương Tây hiện đại.
1. Quan sát, khám phá và diễn tả thế giới nghiêng về phương diện văn hoá thẩm mĩ.
2. Quan sát, khám phá, diễn tả con người nghiêng về phương diện tài hoa nghệ sĩ ( Khái niệm “tài hoa nghệ sĩ” ở Nguyễn Tuân vừa có nghĩa hẹp, vừa có nghĩa rộng. Nghĩa hẹp là những người làm nghệ thuật và say mê nghệ thuật; còn nghĩa rộng là dù làm bất cứ việc gì, nghề gì, cũng đẩy lên đến mức xuất chúng, siêu việt, trở thành một thứ nghệ thuật, như uống trà một cách tinh tế, chơi lan, chơi cúc một cách sành sỏi, hay đánh bạc bằng thơ Đường, thơ Tống (Vang bóng một thời). Người lái đò trong “Người lái đò sông Đà” cũng là một loại tài hoa nghệ sĩ trong nghệ thuật vượt thác sông Đà).
3. Quan niệm cái đẹp là những hiện tượng gây ấn tượng sâu đậm, đập mạnh vào giác quan nghệ sĩ (nhân vật có cá tính khác thường, cảnh thiên nhiên hoặc đẹp tuyệt vời hoặc gây ấn tượng mãnh liệt, dữ dội…) như gió, bão, núi cao, rừng thiêng, thác ghềnh hiểm trở…
4. Sử dụng thể văn tuỳ bút hết sức phóng túng với nhân vật chính là “cái tôi” chủ quan của tác giả (Nguyễn Tuân  gọi là “chơi lối độc tấu”). Đó là một cái tôi rất mực tài hoa uyên bác (Đây là nét bao trùm nhất trong phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân ). Tài hoa trong việc dựng người, dựng cảnh, trong những so sánh liên tưởng táo bạo, bất ngờ… Uyên bác trong việc vận dụng sự hiểu biết nhiều ngành khác nhau để quan sát hiện thực, sáng tạo hình tượng, mang đến cho người đọc một khối lượng tri thức đa dạng, phong phú.

5. Văn của Nguyễn Tuân vừa đĩnh đạc, cổ kính vừa trẻ trung, hiện đại, rất giàu hình ảnh, nhạc điệu, với một kho từ vựng phong phú, chính xác, với nhiều tìm tòi sáng tạo mới lạ, độc đáo trong cách đặt câu, dùng từ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét