15 tháng 8 2015

Bình giảng khổ thơ năm bài Tây tiến

Câu 2.2: Bình giảng đoạn thơ sau trong bài “Tây Tiến” của Quang Dũng.
“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có thấy dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”
                                                                 Bài làm
Có thời kì “Tây Tiến” của Quang Dũng bị coi là tác phẩm làm ủy mị tinh thần chiến đấu, thể hiện tinh thần bi quan… Song với những giá trị thực của mình, vượt qua thời gian “Tây Tiến” vẫn sống và đưa đến cho người đọc bản tráng ca của người chiến sĩ. Đến với “Tây Tiến” bao giờ tôi cũng thấy lòng mình nhẹ bẫng trước những câu thơ:
      “Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
      Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
      Có nhớ dáng người trên độc mộc
      Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”
“Tây Tiến” là một bản tráng ca, một nén hương tưởng nhớ của Quang Dũng, của tổ quốc nhân dân tới những người chiến sĩ đã hi sinh vì đất nước. Trong khúc tráng ca ấy, có những khó khăn vất vả, có những cái chết bi thương. Song ta không bắt gặp cái cảm xúc sướt mướt bi lụy. Mà tất cả những điều đó chỉ làm nổi bật một điều: đó là sự hiên ngang anh dũng của những người lính. Vượt qua bao nhiêu gian khó họ cũng có những phút nghỉ ngơi thanh thản, có những đêm liên hoan, những phút “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới – Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”. Cũng chính những chàng trai Hà Nội ấy đã:
      “Anh bạn dãi dầu không bước nữa
      Gục lên súng mũ bỏ quên đời”
      “Rải rác biên cương mồ viễn xứ
      Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
Không hề bi thảm hay tang thương như ai đó đã từng nhận xét mà qua đó càng nổi rõ lên cái vẻ can trường, anh dũng của người chiến sĩ…
Đọc qua bao nhiêu câu chữ chứa đựng sự dữ dội, gian khó thì cho đến
      “Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
      Có thấy hồn lau nẻo bến bờ”
Ta càng cảm thấy trân trọng sự bình tâm của nhà thơ để có thể viết lên những câu thơ nhẹ nhàng vậy. Không có không khí nặng nề của gian khổ, của sự hi sinh, mà bên cạnh những mất mát dường như nhà thơ hiểu rõ đó là sự cần thiết để có thể bảo vệ đất nước. Quang Dũng đang lắng mình trong giây phút “hồn lau nẻo bến bờ” – cũng có thể đó là linh hồn của đồng đội đã hi sinh ở những nơi này. Và Quang Dũng luôn nhớ họ trong sự cảm mến trân trọng. Ông sống lại với một hoài niệm đó.
      “Có nhớ dáng người trên độc mộc
      Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”
Dáng người ấy là ai có lẽ ta cũng không cần hiểu rõ. Chỉ cần biết rằng đó là hình ảnh đẹp. Với một bút pháp nhẹ nhàng, không có những động từ mạnh, nhà thơ đã truyền cho ta cái cảm giác nhẹ nhàng trong một chiều sương. Tác giả đã hòa quyện giữa dữ dội của dòng nước lũ và cái nhẹ nhàng của cánh hoa nhỏ tạo nên một nét gì đó rất thơ, rất gợi lòng người.

Lịch sử bao giờ cũng sáng chói với những chiến công. Và “Tây Tiến” đã góp phần dựng lại những khoảng tươi đẹp ấy để sống mãi cùng đất nước.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét