04 tháng 8 2015

Cảm nhận về vẻ đẹp của dòng sông Hương

Đề: Cảm nhận của anh (chị) về vẻ đẹp của dòng sông Hương (Đoạn từ thượng nguồn đến thành phố Huế) qua tác phẩm “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc Tường.
(Đề thi Đại học Cao Đẳng – năm 2007 - Khối C)

1. Giới thiệu chung (0,5 điểm)
Ai đã đặt tên cho dòng sông? Là một tuỳ bút đặc sắc, thể hiện phong cách tài hoa, uyên bác, giàu chất thơ của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Bài kí đã ca ngợi dòng sông Hương như một biểu tượng của Huế (đặc biệt là đoạn từ thượng nguồn đến thành phố Huế).
2. Cảm nhận về vẻ đẹp của dòng sông (2,0 điểm)
a. Vẻ đẹp dòng sông:
- Trong đoạn trích nói trên, vẻ đẹp của dòng sông được phát hiện ở cảnh sắc thiên nhiên rất đa dạng. Dòng sông trữ tình, êm ả, hiền hoà như một thiếu nữ dịu dàng và duyên dáng:
+ Lúc ở rừng già:  phóng khoáng và man dại, rầm rộ và mãnh liệt như một “bản trường ca của rừng già”.
+ Khi ra khỏi rừng: dịu dàng và trí tuệ của “người mẹ phù sa”.
+ Lúc qua hai dãy đồi sừng sững như thành quách: dòng sông mềm như tấm lụa, với vẻ đẹp biến ảo “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím”.
+ Khi qua vùng ngoại ô Kim Long: vui tươi hẳn lên.
+ Khi đến thành phố: sông Hương uốn một cánh rất nhẹ làm cho dòng sông mềm hẳn đi và trôi chậm, thực chậm như một mặt hồ yên tĩnh.
- Vẻ đẹp dòng sông được miêu tả bằng một tình cảm thiết tha với Huế, với một vốn văn hoá phong phú và một vốn ngôn từ giàu có và đậm chất thơ của tác giả.
b. Cảm nghĩ của cá nhân: Trình bày những suy nghĩ, tình cảm riêng cá nhân về vẻ đẹp của dòng sông (yêu cầu chân thành, sâu sắc với lời văn giàu cảm xúc). Thí sinh có thể nêu các ý sau: Dòng sông như là một công trình nghệ thuật tuyệt vời của tạo hoá, một vẻ đẹp rất thơ, khơi nguồn cho cảm hứng thơ ca, và gắn liền với nền âm nhạc cổ điển của Huế, tạo nên bề dày lịch sử văn hoá của Huế.
3.Kết luận (0,5 điểm)
- Nhờ ngòi bút tài hoa của tác giả, sông Hương trở thành dòng sông bất tử, chảy mãi trong trí nhớ và tình cảm của người đọc.

- Bồi đắp tình cảm đối với quê hương, đất nước.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét