12 tháng 8 2015

Khi công nhận cái yếu của mình con người trở nên mạnh mẽ

ĐỀ 77: Mỗi chúng ta đều có thể dễ dàng nhìn thấy rất rõ sai trái, lỗi lầm của người khác nhưng lại thường không nhận ra được khuyết điểm của chính mình. H. Ban-zắc, nhà văn Pháp nổi tiếng cho rằng: “Khi công nhận cái yếu của mình con người trở nên mạnh mẽ”.

Anh/ chị hãy trình bày quan điểm của mình về nhận định trên.
SÁCH ÔN ĐẠI HỌC HAY (MÔN VĂN)

BÀI LÀM
             
            Vào một buổi tối, khi xem tivi, xem đến tiết mục câu chuyện nhà khoa học và khoa học, trong đó có nhắc đến một phát minh sáng tạo liên quan đến Anh-xtanh. Tôi liền nhớ tới câu chuyện Anh-xtanh và ba chiếc ghế của ông. Tinh thần kiên nhẫn của Anh-xtanh được thể hiện trong đó cũng được nhiều người biết, nên tôi không tiện nhắc lại ở đây nữa.
             Tôi chỉ muốn nói, giả dụ như lúc đó tôi là Anh-xtanh, tôi sẽ làm như thế nào? Tôi có tận dụng sự tinh nhanh của tuổi trẻ để che đậy cái kém cỏi của mình hay không, có cảm thấy xấu hổ rồi phẫn uất bất bình không? Tôi tuyệt nhiên không thể mang ra hai cái ghế xấu hơn của mình cho người khác xem, điều này chẳng hóa ra càng chịu thêm nhiều lời châm biếm hay sao?
             Nhưng Anh - xtanh đã làm như vậy. Đối với nhiều người, đây sẽ là một hành động ngu ngốc, nhưng đối với tôi đây là tinh thần vô cùng đáng quý: dám làm những việc khó, “dám phơi sự yếu kém của mình ra”. Anh-xtanh là một nhà khoa học lớn nổi tiếng trên thế giới, thời ấu thơ cuối cùng cũng làm được một chiếc ghế hợp lí. Chúng ta, những con người bình thường, có một chút khuyết điểm thì có gì là lạ, quan trọng là nhìn nhận nó như thế nào mà thôi. Có người một lúc có thể thành danh, có người lầm lạc, che đậy khuyết điểm bằng muôn nghìn cách. Cũng có một số người, chỉ có năng lực bình thường, có chỗ yếu, nhưng không muốn người khác biết,cho nên họ cũng chọn cách nói dối người khác. Chỉ có điều họ không biết, đó là: khuyết điểm, sai lầm không vì việc người khác không biết đến mà mất đi. Chỉ biết lợi ích trước mắt mà quên đi cái lợi ích lâu dài là kết quả khủng khiếp của việc nuôi hổ, rước họa vào mình. Anh-xtanh không phải vì “làm không tốt” mà xấu hổ. Chúng ta đã nỗ lực hết sức, thì cũng nên có can đảm cho mọi người xem thành quả của những nỗ lực sáng tạo đó, còn đánh giá như thế nào lại là việc của người khác, chỉ cần tự mình tìm thấy trong những lời nhận xét đó những điều bổ ích thì cũng không mất đi một lần tận hưởng thành công.
              Nguyên nhân tạo thành tư tưởng trên chính là một loại tâm lí xấu xa nhất - tâm lí thích hư vinh. Nó là vật cản bước tiến của mỗi cá nhân, thậm chí của một quốc gia. Lỗ Tấn trong Đầu tiên và sau cùng đã nói rất rõ ràng, tỉ mỉ về vấn đề nay. Cái mà ông nhìn thấy là: vận động viên tụt hậu trong đường chạy dai, hoặc là “giả vờ ngã để đội y tế mang đi”; hoặc là “giữa đường làm khách lẫn vào trong đám đông”. Nguyên nhân rất giản đơn: “xấu hổ vì mình kém cỏi”. Đây cũng chính là một khuyết điểm rất lớn đang tồn tại trong cuộc sống chúng ta.

             Vẫn dùng lời của Lỗ Tấn để nói: “Những vận đông viên kia, dù tụt lại phía sau nhưng vẫn kiên trì chạy đến cùng và tất nhiên, những người xem cũng không cười họ, những người như thế mới là rường cột tương lai của đất nước”. Tôi tin tưởng rằng, nếu mọi người đều có thể dám “tự phơi bày hạn chế” của mình, trong học tập, làm việc và sống bằng thái độ thực sự cầu thị thì đất nước nhất định sẽ có một tiền đồ xán lạn.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét