10 tháng 8 2015

Phát biểu về trách nhiệm của thế hệ thanh niên hiện nay với đất nước

ĐỀ 43:           Em ơi Đất Nước là máu xương của mình

Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời...”
                      (Đất Nước – Trích Mặt đường khát vọng - Nguyễn Khoa Điềm)
           Dựa vào những câu thơ trên, anh (chị) hãy phát biểu trong một bài văn ngắn (không quá 400 từ) về trách nhiệm của thế hệ thanh niên hiện nay với đất nước.
SÁCH ÔN ĐẠI HỌC (VĂN) XEM TẠI ĐÂY

BÀI LÀM
            Mười tám tuổi, mười tám năm góp mặt trên sự sống này đã bao giờ bạn ngưng lại dù chỉ một phút thôi để xem mình đã làm những gì? Bạn đã sống chỉ vì bản thân? Bạn đã sống thế nào cho quê hương xứ sở? Sống thế nào cho Tổ quốc thân yêu? Đã bao giờ bạn nghĩ đến trách nhiệm với hai từ “Đất Nước”?
Em ơi Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
            Xuyên suốt dải đất hình chữ S đó là máu xương của mình, là da là thịt, là chính bản thân mình. Chính mình, chính mình đấy bạn biết không? Trách nhiệm với đất nước là trách nhiệm với chính bản thân mình. Vậy mà có mấy người biết sống giá trị? Biết sống có trách nhiệm với chính mình khi mà thực trạng gần đây chính họ - thế hệ thanh niên - những con người làm chủ đất nước đang tự bán rẻ linh hồn mình cho những quán bar, vũ trường, trong men rượu cay nồng và điên cuồng của thuốc lắc. Sống như vậy là có trách nhiệm ư? Bạn đang tô đẹp cho đất nước hay đang làm tổn thương chính máu xương của mình? Chúng ta đang sống trong thế kỉ XXI, thế kỉ của sự phát triển, mở cửa và đào thải lẫn nhau, nơi mà chỉ có cái mạnh mới có thể tồn tại. Hơn lúc nào hết đất nước cần có bạn, chúng ta cần có nhau trong sự liên kết. Đừng bao giờ nghĩ tình yêu đất nước là tình yêu xa xôi, khó với. Nó rất gần gũi mà sâu lắng! Tại sao chúng ta không bắt đầu từ những việc làm nhỏ nhất để biến lời nói thành hành động. “Tôi yêu Tổ quốc! Tôi yêu đất nước” nói vậy để làm gì? Chúng ta cần hành động chứ không cần những lời nói suông. Tôi đã nghe đâu đó có người nói về đất nước thế này: “dải đất này, chữ S này là sẵn sàng san sẻ”. Thật vậy! Tôi cảm nhận được vị mặn trong cuộc sống từ chính những cơn bão miền Trung, từ những giọt nước mắt của mẹ khóc con, vợ khóc chồng, những đứa trẻ khóc cha. "Một miếng khi đói bằng cả gói khi no” câu thành ngữ ấy chưa bao giờ là cũ cả. Những thứ với chúng ta - những con người lành lặn may mắn có thể là rất nhỏ nhưng với những tâm hồn không may mắn nó thực sự là cả niềm vui lớn. Hãy biết sẻ chia, biết cảm thông và đó là bạn đang yêu nước.
Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn .
Chế Lan Viên đã từng viết thế. Đất hoá hồn người bởi con người đã tạo nên dáng hình của đất nước bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí là cả xương máu của mình. Biết yêu thương, trân trọng bởi lẽ “Quê hương mỗi người chỉ một”. Hãy biết yêu thương, chia sẻ, biết học tập để cống hiến. Ấy là khi bạn đang thực sự có trách nhiệm với Tổ quốc:
Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hoá thân cho quê hương xứ sở

Làm nên Đất Nước muôn đời...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét