01 tháng 8 2015

Sự nghiệp sáng tác văn học Vũ Trọng Phụng

Đề 1: Tóm tắt sự nghiệp sáng tác văn học của Vũ Trọng Phụng

ĐÁP ÁN - HƯỚNG DẪN LÀM BÀI

Vũ Trọng Phụng (1912-1939) có bút danh Thiên Hư, quê ở làng Hảo, huyện Mĩ Hào, tỉnh Hưng Yên, nhưng sinh ra và sống suốt đời ở Hà Nội, lâu nhất là ở phố Hàng Bạc. Ông mồ côi cha từ rất sớm, được người mẹ góa hiền hậu tần tảo nuôi ăn học. Vũ Trọng Phụng chỉ học hết tiểu học rồi phải đi làm kiếm sống. Ông làm thư kí bán hàng, rồi đánh máy chữ cho nhà in, nhưng cả hai lần đều bị sa thải. Sau đó, Vũ Trọng Phụng chuyên viết báo, viết văn và sống chật vật với cái nghề bạc bẽo đó. Do làm việc quá sức, ông mắc bệnh lao phổi và mất khi mới 27 tuổi đời, để lại nguời vợ góa và đứa con gái chưa đầy năm.
Vũ Trọng Phụng suốt đời nghèo - “nghèo gia truyền”, nhưng về văn học, ông được xem là một kiện tướng xuất sắc của dòng văn học hiện thực phê phán. Ông viết văn rất sớm, viết nhiều và nhanh chóng nổi tiếng, Vũ Trọng Phụng là một tài năng đa dạng. Ông viết cả truyện ngắn, phóng sự, tiểu thuyết, kịch nói, phê bình văn học, bình luận thời sự, chính trị, dịch thuật…Nhưng Vũ Trọng Phụng đặc biệt thành công ở hai thể loại: Phóng sự và tiểu thuyết.
- Về thể loại phóng sự: Ông được báo chí đương thời suy tôn là: “Ông vua phóng sự đất Bắc”. Đáng chú ý là các tác phẩm: “Kỹ nghệ lấy Tây” (1934) viết về cái “nghề” lấy Tây để nuôi thân, “Cơm thầy cơm cô” (1936) viết về cảnh đời những người đi ở.
- Về thể loại tiểu thuyết: Có “Trúng số độc đắc”. Năm 1936, Vũ Trọng Phụng cho ra đời cùng một lúc 3 cuốn tiểu thuyết “Vỡ đê”, “Giông Tố”, “Số đỏ”. Trong đó tiểu thuyết trào phúng “Số đỏ” là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo và đặc sắc hơn cả, xứng đáng là một kiệt tác bất hủ của nền văn học nước nhà.
Tuy có nhiều mâu thuẫn trong tư tưởng và sáng tác song có thể nói, toàn bộ sáng tác của Vũ Trọng Phụng là tiếng nói căm hờn, mãnh liệt ném thẳng vào cái xã hội thực dân, phong kiến tư sản hết sức bất công, tàn bạo, thối nát, cái xã hội mà ông gọi là “Chó đểu” và “Khốn nạn” thời bấy giờ. Tài năng đặc sắc của ông xét đến cùng là bắt nguồn từ niềm căm hờn đó.
- Hạn chế đáng tiếc của cây bút đầy tài năng này là tình cảm yêu thương gắn bó của ông đối với quần chúng lao động chưa có chiều sâu cần thiết để có cái gốc nhân đạo vững chắc. Vì vậy, ông thường hoài nghi, bi quan về con người và có một số chỗ trong tác phẩm của ông sa vào chủ nghĩa tự nhiên.
Ngoài hai thể loại chủ yếu nói trên, Vũ Trọng Phụng còn để lại nhiều truyện ngắn trong “Cái ghen đàn ông” - xuất bản năm 1938 và vở kịch “Không một tiếng vang” (1931).
Kết luận :

Vũ Trọng Phụng sống một cuộc đời ngắn ngui nhưng đã để lại một sự nghiệp văn chương đồ sộ. Qua sự sàng lọc của thời gian, ông đã được độc giả khẳng định là một tài năng văn học lớn, có một vị trí rất quan trọng trong lịch sử văn học nước nhà.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét