12 tháng 8 2015

Suy nghĩ về sự tha thứ

ĐỀ 83: Anh/ chị hãy viết một bài văn ngắn luận về “sự tha thứ”.


BÀI LÀM
Trong tất cả các biến cố lớn trong cuộc đời của cố Giáo hoàng John Paul II ít có biến cố nào có thể sánh được với 21 phút mà Ngài đã trải qua trong bốn bức tường sơn trắng của nhà tù Rebibia ở Rome. Sau Lễ Giáng sinh năm 1983 được ít lâu, Ngài đến thăm Mehmet Ali Agea, người đàn ông mà 30 tháng trước đó đã bắn vào Ngài trên quảng trường St. Peter, lúc ấy đang bị giam trong nhà tù này. Ngài đến thăm Agea với một bông hồng trắng và một thứ khác rất đặc biệt: sự tha thứ của Ngài.
              Bạn phải có đức kiên nhẫn vô song mới có thể tha thứ cho một tên sát nhân. Có bao nhiêu người trong chúng ta sẵn lòng tha thứ cho một người đã phản bội mình, một người bạn cùng học hay ghen ghét hay đơn giản là một người bán hàng đã bắt chúng ta chờ đợi quá lâu?
             Không tha thứ mới là bản chất của nhân loại. Nhưng thật kì lạ, chính sự không tha thứ lại làm thâm tâm ta tan nát. Tha thứ hay không tha thứ là chủ đề nóng hổi của ngành tâm lí học ngày nay. Nếu năm 1997 chỉ mới có 58 bài thảo luận về vấn đề này thì đến nay đã có tới trên 1.200 bài. Ngay cả một Viện có tên: “A Campaign for Forgiveness Research”, năm ngoái đã đài thọ cho một hội thảo quốc tế về chủ đề: “Đàn ông và đàn bà tha thứ khác nhau ra sao?”
            Tiến sĩ Dean Ornish, một chuyên gia lừng danh trong việc hướng dẫn cách sống cho người dân Mĩ, xem tha thứ như là “đậu lành của linh hồn”, một đối nghịch với “thịt đỏ của lòng oán hận và sự trả thù”. Ông còn có một câu nói cực hay và đầy ý nghĩa sâu lắng: “Trong một chừng mực nào đó, điều ích kỉ nhất mà bạn có thể làm cho bản thân mình là hãy tha thứ cho kẻ khác”.
             Các nghiên cứu cho thấy tha thứ có tác dụng hai mặt. Thứ nhất nó làm giảm “tình trạng thế chiến thứ ba” của trạng thái không tha thứ, một pha trộn của cay đắng, tức giận, thù địch, oán ghét, bực bội và sợ hãi (nỗi sợ làm tổn thương hay bị làm nhục trở lại). Hậu quả thân xác của các trạng thái này rất rõ: huyết áp tăng, các hormone bị xáo trộn, có thể đưa đến các bệnh tim mạch, hệ miễn dịch suy yếu và cũng có thể làm ảnh hưởng đến não bộ và trí nhớ. Evertt Worthington, Giám đốc điều hành Viện “A Campaign for Forgiveness Research”, tuyên bố: “Cứ lần nào bạn thấy mình không tha thứ được cho ai đó, là bạn có đầy đủ khả năng có vấn đề về sức khỏe ngay”. Tác dụng thứ nhì của lòng quảng đại rất tế nhị. Các khảo sát cho thấy người sống chan hòa, vị tha với bạn bè, hàng xóm hay người thân gia đình thường cho thấy có sức khỏe tràn trề hơn kẻ cứ ru rú cô đơn, không muốn tiếp xúc với ai. Kẻ nào hay ngần ngừ, hoặc có ý coi khinh người khác sẽ “lỡ nhiều dịp làm quen thú vị với tha nhân”. Charlotte Vanoyen Wivliet, Giáo sư tại Đại Học Hope ở Holland, Michigan, cho biết tha thứ nên được hiểu là một nét của cá tính cá nhân, một thái độ sống hơn là “phản ứng trong một tình huống bị sỉ nhục đặc biệt nào đó”.
           Thật ra tha thứ rất rắc rối, không đơn giản như bạn tưởng đâu. Worthington nói có hai loại tha thứ, thứ nhất là “quyết định tha thứ”, một sức mạnh nội tâm muốn làm lành với kẻ thù và “xúc động tha thứ”, một trạng thái chấp nhận thật sự bên trong. Tha thứ không có nghĩa là bỏ qua sự công bằng hay phải “làm lành với thằng tưởng mà chúng ta hoàn toàn có lí khi khinh bỉ hắn”. Nóng giận là thế gian thường tình, nhưng làm sao đừng biến nóng giận thành thói quen thường xuyên và thường trực thì mệt tim lắm. Tiến sĩ Ornish nói: “Khi tôi nói về sự tha thứ, tôi có ý bảo với bạn “thôi bỏ qua đi cho khỏe”. Bạn có thể không tha thứ thật, không làm lành thật, nhưng tại sao bạn lại không cho “cái bực bội của riêng bạn “tuôn ra cho rồi?”.
            Đức Khổng Tử ngày xưa có một câu trứ tuyệt: “Nếu bạn cứ nhất định dành cuộc đời mình cho sự trả thù, chuyện đầu tiên bạn cần làm là đào hai cái huyệt”

0 nhận xét:

Đăng nhận xét