10 tháng 8 2015

Suy nghĩ về vấn đề Tôn sư trọng đạo

ĐỀ 47.1: Suy nghĩ của anh (chị) về vấn đề Tôn sư trọng đạo.


BÀI LÀM 1
            Đất nước Việt Nam mấy nghìn năm văn hiến vốn có truyền thống hiếu học. Hình ảnh những anh học trò nghèo dùi mài kinh sử, đỗ đạt vinh quy bái tổ luôn luôn xuất hiện trong các câu chuyện dân gian. Trong các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc, chiến sĩ trong ngục tù vạch lên tường để học, đêm đến mọi người tham gia bình dân học vụ. Anh hùng thay, một dân tộc đội bom đi học. Giặc muốn đẩy ta vào tối tăm thời đồ đá, nhưng trí tuệ Việt vẫn rực sáng muôn trùng. Từ truyền thống hiếu học đó, nhân dân ta rất coi trọng người thầy, đề cao đạo lí tôn sư trọng đạo với quan niệm “Không thầy đố mày làm nên”.
Đảng và Nhà nước ta rất quan tâm đến sự nghiệp giáo dục, sự nghiệp trồng người, khơi dậy truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo, vun đắp cho xã hội văn minh. Đội ngũ giáo viên vất vả, khó khăn, thiếu thốn, từng trang giáo án thấm đượm mồ hôi và trí tuệ, tận tâm với nghề, với học sinh, đóng góp tích cực vào việc xây dựng thế hệ tương lai. Tuy nhiên, hiện nay, nhất là khi mặt trái của cơ chế thị trường sinh ra lối sống tôn thờ đồng tiền thì việc tôn sư trọng đạo ở nơi này hay nơi khác không còn được như trước nữa. Một số gia đình cậy quyền thế hoặc dùng sức mạnh của đồng tiền để uy hiếp hoặc mua chuộc người làm thầy. Một số gia đình “khoán trắng” con mình cho thầy cô giáo và nhà trường, không hề quan tâm đến sự trưởng thành của con mình như thế nào, khi xảy ra vấn đề với con em của họ thì họ quay sang trách cứ thậm chí là xúc phạm thầy cô giáo, mọi sự dốt nát hư hỏng của con em họ đều đổ lên những người làm thầy. Mặt khác cũng phải thấy rằng, do đời sống khó khăn phải mưu sinh, một số giáo viên không còn giữ được phẩm chất cao quý của người thầy, đánh mất đi tấm gương để mọi người nể trọng. Những hiện tượng tiêu cực đó không thể chấp nhận ở một nước có truyền thống văn hiến, tôn sư trọng đạo. Để sự nghiệp giáo dục ở nước ta ngày càng phát triển, truyền thống tôn sư trọng đạo ngày càng tỏa sáng, chúng ta không thể xem đó là việc của riêng một đoàn thể hay một cá nhân nào.

             Cần làm cho toàn xã hội tôn vinh nghề giáo, thấy được vai trò quan trọng của người thầy trong sự nghiệp “trồng người”. Đào tạo nhân tài cho đất nước. Nhà nước cần có chính sách tích cực, cụ thể để cải thiện đời sống giáo viên, để họ yên tâm công tác, hết lòng chăm sóc cho những “chồi non” tương lai của đất nước. Để những người thầy luôn tự hào rằng “nghề giáo là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét