10 tháng 8 2015

Suy nghĩ về văn hóa cảm ơn?

ĐỀ 51: Suy nghĩ của anh (chị) về văn hóa cảm ơn?


BÀI LÀM
            Truyền thống mang đậm nét văn hóa và đặc điểm tâm lí của người phương Đông, văn hóa cảm ơn được người Việt chú trọng thể hiện bằng những hành động cụ thể.
Văn hóa cảm ơn xưa…
            Trở về với thời Hùng Vương dựng nước, những câu chuyện truyền miệng trong dân gian vẫn nhắc rành rọt đến chàng Lang Liêu với “bài toán” hóc búa vua ra: “Ơn tổ tiên ông bà là trọng. Nay đến gần ngày Tết, các con ai nấy phải tự tìm kiếm hoặc làm ra những món ăn đặc biệt nhất để dâng cúng tổ tiên. Món ai dâng lạ nhất, ngon nhất, ta sẽ truyền ngôi cho…”.
             Trong khi các hoàng tử khác tìm kiếm đủ sơn hào hải vị từ khắp nơi mang về thì trong cung, lại có một chàng hoàng tử mồ côi mẹ, chính là Lang Liêu nghĩ đến việc chọn gạo nếp thật ngon, tự tay mình làm nên những chiếc bánh kì lạ, có một không hai để dâng cúng tổ tiên. Vua hỏi sao con làm bánh này thì Lang Liêu thưa: “Bánh này tượng trưng cho công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ đối với con cái. Bánh dày hình tròn tượng trưng cho trời. Bánh chưng hình vuông tượng trưng cho đất. Bởi công cha mẹ lớn tựa trời đất nên con tự tay làm bánh ấy như báo đáp công ơn sinh thành”.
             Món bánh ấy trở thành món bánh không thể thiếu trong mỗi năm tết đến xuân về và câu chuyện của Lang Liêu chính là bài học đầu đời cho mỗi đứa trẻ ngay từ thuở nằm nôi về lòng biết ơn, về việc hết lòng báo đáp ơn cha mẹ, tổ tiên bằng những việc làm trong khả năng của mình và do sức mình.
              Thực tế, lòng biết ơn được người Việt trân trọng đến mức nó luôn được xếp hàng đầu, như nền tảng đầu tiên của lẽ công bằng và những gì tốt đẹp nhất ở đời, xem việc biết ơn, trả ơn như đạo làm người căn bản. Điều này được thể hiện đậm nét trong những nghi lễ, tập tục mang đậm tính lịch sử và văn hóa, được lưu truyền nhiều đời nay…
             Và văn hóa cảm ơn ngày nay.
            Trải qua nhiều thời kì lịch sử, văn hóa cảm ơn vẫn được duy trì và tiếp nối. Từ trong gia đình, chúng ta vẫn giữ truyền thống tổ chức lễ mừng thọ ông bà, cha mẹ. Chúng ta cũng có nhiều ngày lễ, ngày kỉ niệm để nhắc nhở và cũng là dịp để mỗi người thực hiện những việc làm thiết thực để bày tỏ lòng biết ơn của mình với thầy cô giáo-người đã truyền đạt kiến thức (ngày Nhà giáo Việt Nam 20/ 11), với những người thầy thuốc đã cứu chữa bệnh cho mình (ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2) và mở rộng ra là với những người đã hi sinh máu thịt để chúng ta có cuộc sống như ngày nay (ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7)…
             Những bài học về lòng biết ơn như “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “uống nước nhớ nguồn” cùng với các hoạt động “đền ơn đáp nghĩa” vẫn được truyền đạt trong những trang sách, những kiến thức dạy cho con trẻ. Tuy nhiên, thực tế cũng cho thấy rằng nhịp sống công nghiệp hóa ngày nay dường như khiến người ta tất bật hơn, ngại nói cảm ơn với nhau, ngại bày tỏ lòng trân trọng, biết ơn với những người đã làm điều gì đó cho mình. Đối với trẻ em, nếu chỉ được giáo dục thuần túy trên lí thuyết mà thiếu cơ hội, thiếu những hướng dẫn để biết thực hiện những việc làm vừa sức mình, bằng sức mình để bày tỏ lòng biết ơn một cách chân thành thì e rằng văn hóa cảm ơn khó có thể ăn sâu thành giá trị cuộc sống đích thực, giúp hình thành nên nhân cách tốt, thành nền tảng căn bản về đạo làm người cho trẻ em.

Đã đến lúc cha mẹ phải dành thời gian cho trẻ, hướng dẫn con tự tay mình làm một tấm thiệp tặng cô nhân ngày 20/11, rồi tết đến biết tự tay trồng một chậu hoa, gói một món quà thật đẹp biếu ông bà. Những hành động tuy nhỏ như vậy nhưng có giá trị rất lớn để giáo dục cho trẻ về lòng biết ơn. Từ đó, chúng ta mới có thể hi vọng rằng đứa trẻ lớn lên, dù là thế hệ nào thì vẫn giữ được truyền thống văn hóa dân tộc, vẫn sống có trước có sau, có tình có nghĩa như đạo làm người mà từ xưa đến nay người Việt ta vẫn lưu giữ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét